Những tên thầy bùa tàn ác & bài học cho những kẻ tà kiến P1
Bùa Phép Đạo Học Huyền Thuật

Những tên thầy bùa tàn ác & bài học cho những kẻ tà kiến P1

Người ta đồn rằng, các đạo sĩ phải dùng 9 sọ củanhững cô gái đồng trinh để luyện phép. Rùng rợn tà thuật dùng sọ luyện phép biến hình ở miền Tây

Nỗi lòng người mẹ có con gái là nạn nhân của tên thầy bùa

Hết đi đường bộ, rồi lại qua phà, tôi mới tới cù lao giữa sông Tiền. Cù lao rộng mênh mang, gồm 3 xã Tân Quới, Tân Huề, Tân Bình (thuộc huyện Thanh Bình, Đồng Tháp).

Từ trung tâm xã Tân Quới, phải thuê xe ôm đi lòng vòng mấy cây số trên con đường nhỏ cát bụi mù trời, tôi mới tìm thấy con rạch Mã Trường hiền hòa, nơi từng diễn ra một vụ giết người hàng loạt của tên thầy bùa để luyện thiên linh cái gây rúng động cả vùng miền Tây rộng lớn.

Anh xe ôm hay chuyện, tỏ ra rành mọi thứ ở cù lao giữa sông Tiền này, nhưng khi hỏi về vụ giết người của tên thầy bùa trên cù lao, thì anh kể chuyện rất mơ hồ, không nắm được thông tin gì.

Vượt qua cây cầu treo bắc ngang rạch Mã Trường, sang đất Tân Huề, hỏi đường mấy lần, thì anh xe ôm dừng lại trước 2 ngôi nhà nằm chơ vơ bên triền đê, giữa cánh đồng bát ngát, dưới tán mấy cây bạch đàn. Ngôi mộ xây nổi trên mặt đất, nằm chềnh ềnh trước nhà. Một số vùng miền Tây Nam Bộ có tục chôn người chết ngay trước cửa nhà, để người sống được gần gũi người chết.

Từ hàng trăm năm nay, vẫn có lời đồn các đạo sĩ vùng Thất Sơn (Bảy Núi) thuộc tỉnh An Giang và vùng núi Tà Lơn (Campuchia) ẩn cư cả đời trong rừng để luyện bùa phép, trong đó có phép biến hình.

Người ta đồn rằng, các đạo sĩ phải dùng 9 sọ của những cô gái đồng trinh để luyện phép. Khi luyện phép thành công, thầy bùa hay đạo sĩ có thể làm những việc thần thông quảng đại, chữa bệnh cứu người. Những người này có mình đồng da thép, súng bắn không chết, đặc biệt là có khả năng biến hình, độn thổ.

Thấy khách lạ, mấy đứa trẻ tíu tít đến xem mặt. Bà Võ Thị Bẳng dò dẫm ra ngoài, bám bên bậu cửa ngôi nhà sàn, ngó xuống hỏi: “Mấy chú kiếm ai?”.

Thấy tôi ngó nghiêng xem ngôi mộ trước nhà, bà Bẳng kêu đó là mộ chồng bà. “Số tui vất vả lắm các chú hè. Tui sinh ra ở Tân Quới. Ba má đẻ tới mười mấy con lận. Tui là thứ tám, nên gọi là Tám Bẳng.

40 năm trước, lấy chồng, hổng có miếng đất cắm dùi, nên vợ chồng tui rủ nhau ra chỗ đất sình lầy này sanh cơ lạp nghiệp à. Nhưng số tui đen lắm. Ổng nhà tui mắc bạo bệnh, chảy máu bao tử hổng có tiền chữa, nên chết thảm lắm. Ổng chết năm 39 tuổi. Một mình tui nuôi 4 đứa con sao nổi, may mà có một ổng trong cù lao thương xót, rước về làm vợ, nên tui có chỗ dựa.

Tui sinh với ổng 2 đứa nữa. Nhưng ổng cũng bỏ tui về với tổ tiên mất à. Ổng chết vì tai biến hồi 57 tuổi. Tui sống một mình lủi thủi giữa cánh đồng này từ bấy, nhưng bệnh tật riết chú ơi. Tui vừa đi nằm viện chích thuốc một tháng mới về, còn mệt lắm.

Cái mộ trước nhà là chồng lớn của tui đó. Tui đưa ổng về đây ở cùng con cháu cho đỡ tủi. Sau tui cũng sẽ rước ông chồng hai về đây để tiện hương khói”.

Chúng tôi nhắc đến cô gái út của chồng lớn, tên là Trần Thị Phượng, bà Tám Bẳng, người phụ nữ lớn tuổi hay chuyện bỗng im bặt. Bà quay mặt nhìn ra con rạch Mã Trường dài hun hút. Mãi sau thì bà khóc.

Bà bảo: “Cái Tư Phượng là đứa thứ 4, nhưng là đứa út của chồng lớn. Nó ngoan lắm, nó xinh nhứt nhà luôn hè. Nhắc đến nó tui đau lòng lắm. Tui thương nó quá, nên mới đổ bệnh thế này. Nhiều năm trôi qua rùi, mà tui vẫn chưa nguôi được. Nó chết thảm lắm”.

Sau khi lấy lại bình tĩnh, gạt những giọt nước mắt thấm ướt làn da nhăn nheo dưới đôi mắt, bà Tám Bẳng mới bắt đầu câu chuyện về cô con gái đã chết thảm dưới tay gã thầy bùa.

Theo lời bà, năm 22 tuổi, Tư Phượng lấy chồng, là chàng trai cùng ấp. Tư Phượng trắng trẻo, xinh đẹp nhất ấp. Chồng cũng khỏe mạnh, cường tráng, nhưng không hiểu sao, hai năm đầu ấp tay gối, mà chưa có được mụn con.

Cuộc sống ở cù lao lam lũ quá, nên Phượng theo bạn bè lên Sài Gòn làm công nhân may. Thế nhưng, đi chưa được bao lâu, người chồng ở nhà sinh ra buồn rầu, nhớ nhung vợ. Anh thường xuyên gọi điện kêu vợ về, nghèo khó cũng được, miễn ở bên nhau.

Tuy nhiên, công việc đang ổn định, thu nhập khá, nên Phượng không muốn về. Người chồng buồn chán, uống rượu nhiều, nên mắc bệnh. Trong tình cảnh ấy, Phượng buộc phải nghỉ việc về nhà chăm chồng.

Nghe mọi người trong ấp mách có ông thầy Hai Tân, ở bên kia rạch Mã Trường, thuộc ấp Hạ, xã Tân Quới rất rành bốc thuốc cứu người, lại giỏi bùa phép, Phượng rất tò mò muốn gặp. Nếu được thầy bốc thuốc giúp trị khỏi bệnh cho chồng thì tốt quá. Tiện thể, Phượng cũng nhờ luôn ông thầy bí ẩn này cho một lá bùa, khiến người chồng yêu mình ít đi, không còn nhớ nhung rồi dằn vặt vợ nữa, để Phượng chí thú làm ăn, kiếm tiền lo cho tương lai sau này.

Mấy năm trước, vùng đất giáp ranh Tân Huề và Tân Quới đồng không mông quạnh, mùa nước ngập trắng băng, chỉ có lau lác. Đường sá chưa có nên phương tiện đi lại duy nhất là ghe, thuyền. Phượng rủ cô em họ cùng chèo thuyền đến ấp Hạ của xã Tân Quới gặp ông thầy bí ẩn, sống trong ngôi nhà lẻ loi giữa đồng rộng mênh mông.

Theo lời mách của mấy bà chị trong ấp, thầy Hai Tân chỉ tiếp khách, trị bệnh, bốc bùa vào đêm tối, nên sau khi cơm nước xong, 8 giờ đêm, Đồng Tháp Mười chìm trong bóng đêm mênh mang, hai chị em Phượng mới tìm đến nhà thầy.

Nghe tiếng gõ cửa, ông thầy này ló đầu ra, chiếu đèn pin vào mặt hai cô gái, nhìn từ đầu đến chân, rồi nói như cáu: “Các cưng không hiểu quy cách làm việc của tui à. Bùa của tui chỉ hiệu nghiệm khi luyện vào lúc nửa đêm và chỉ giúp từng người một thui. Hai cưng về đi”. Nói xong, ông thầy bùa bí ẩn đóng sầm cửa.

Tư Phượng đem chuyện này hỏi mấy bà, mấy chị trong ấp, thì mấy bà cũng công nhận rằng ông thầy bùa bí ẩn này chỉ làm bùa vào lúc nửa đêm và làm cho từng người.

Nghe nói, lúc đó trời đất giao hòa, thời khắc chuyển sang ngày mới, nên bùa mới mạnh. Mặc dù sợ tối, thân gái một mình tìm đến nhà ông thầy bùa này lúc nửa đêm chỉ nghĩ thôi đã lạnh cả người, nhưng vì nghĩ đến bệnh tật của chồng và tương lai của mình, nên Phượng đã mạnh dạn chèo thuyền một mình dọc con rạch Mã Trường đến nhà thầy bùa Hai Tân lúc nửa đêm.

Gõ cửa, thầy bùa không mở cửa mà kêu chui xuống gậm nhà, ngoi lên cái lỗ, để chui vào nhà. Theo ông thầy bùa này, nếu vào lối cửa chính thì bùa mất thiêng.

Thiếu nữ chết thảm và cuộc vây bắt tên thầy bùa tàn bạo

Cuộc vây bắt tên thầy bùa

Như đã nói ở kỳ trước, chị Trần Thị Phượng (thường gọi là Tư Phượng, ở ấp Hạ, Tân Huề, Thanh Bình, Đồng Tháp), đã chèo thuyền trong đêm tối đến nhà thầy bùa Hai Tân để xin bùa khiến chồng bớt yêu, bớt ghen tuông.

Hôm sau, gia đình không thấy Phượng đâu thì tá hỏa tìm kiếm. Quần áo, tư trang vẫn để nguyên ở nhà, nên chắc chắn Phượng chưa bỏ lên Sài Gòn. Điều lạ là con ghe biến mất.

Mọi người thắc mắc về sự biết mất của chiếc ghe, thì cô em họ của Phượng mới kể rằng, cách đó hai hôm, hai chị em có dùng chiếc ghe đến nhà ông thầy Hai Tân, tức Phạm Văn Tân bên xã Tân Quới để xin bùa.

Nghe thế, gia đình đã chèo ghe đến nhà Hai Tân hỏi han. Ông thầy này xác nhận rằng có chuyện một cô gái đến xin bùa, nhưng xin xong thì về ngay, nên ông ta cũng không biết cô ta tên gì, ở đâu.

Nghe ông này nói vậy, gia đình dù nghi ngờ, nhưng cũng không biết làm gì hơn. Mọi người phân công nhau tìm kiếm, hỏi han khắp vùng. Những mô đất quanh khu vực ấp Hạ giữa đồng không mông quạnh được tìm kiếm chi tiết, song không thấy tăm hơi, dấu tích nào của Phượng.

Khi đó, mùa lũ, khắp vùng Đồng Tháp Mười nước ngập mênh mông, chỉ thi thoảng có những doi đất nhô lên khỏi cánh đồng. Cách ngôi nhà nhỏ xíu của thầy bùa Hai Tân, cạnh con rạch Mã Trường, khoảng 400m có một doi đất nhô lên. Trên doi đất ấy có hàng bạch đàn cùng một chuồng ngan, vịt. Út Teo cùng một cô em chèo thuyền cập vào doi đất ấy…

Kể đến đây, bà Tám Bẳng, mẹ chị Tư Phượng ôm mặt khóc, nước mắt chảy ướt gò má nhăn nheo. Bà mếu máo: “Nghĩ lại cảnh ấy tui đau lắm chú à. Nghĩ đến cái Phượng, tui lại ốm mất. Hôm làm đám cho hắn, mấy đứa phóng cái ảnh hắn để trên ban thờ, nhưng tui không chịu được, cứ khóc suốt khi nhìn ảnh hắn. Tui phải đem ảnh giấu đi. Cứ nghĩ đến cái chết của hắn, tui lại lăn ra ốm”.

Không dám hỏi gì thêm, sợ khoét sâu nỗi đau của bà Tám Bẳng, tôi đành chào từ biệt bà, chạy lòng vòng ra phía cánh đồng xã Tân Quới, đi tìm mộ chị Tư Phượng, thắp cho chị nén nhang.

Ngôi mộ chìm nghỉm trong bụi cỏ. Anh xe ôm mượn chiếc dao của chị nông dân đang cắt cỏ gần đó phát quang, nấm mồ buồn thảm hiện ra, tấm bia ghi rõ: Phần mộ Trần Thị Phượng, hưởng dương 26 tuổi.

Quanh khu vực nơi thầy bùa Hai Tân ở cũng từng có một số hộ dân, nhưng họ cũng bỏ đi cả, vì quá hãi hùng với vụ án năm xưa. Mấy ngôi nhà cạnh đó giờ người nơi khác ở, hỏi về vụ án, họ cũng không nắm được nhiều, mà chỉ đến nhà ông Châu Văn Nhã, 52 tuổi, ở ấp Hạ, thuộc xã Tân Quới, cách nơi xảy ra vụ thảm sát và hiếp dâm phụ nữ kinh thiên động địa độ 300m.

Buổi trưa chang chang nắng, gió lộng, ông Năm Nhã nằm võng đong đưa trước ngôi nhà sàn. Tôi ngồi uống nước, chờ ông qua giấc ngủ trưa. Một người phụ nữ gánh rau cải từ rạch Mã Trường về nhà. Bà nói là vợ ông Năm Nhã.

Tôi hỏi chuyện, bà chối đây đẩy, bảo không biết gì nên không nói được. Nhìn ánh mắt sợ hãi của bà, tôi hiểu rằng, cũng như những cư dân quanh đây, đều hãi hùng khi nhắc đến gã thầy bùa giết người lấy sọ luyện phép biến hình.

Bà bảo tôi cứ đánh thức ông Năm Nhã dậy mà hỏi chuyện, chứ chờ ông ngủ có mà đến tối. Ngày nào ông chẳng uống rượu tây tây, rồi ngả lưng ở võng đón gió hây hây mát từ rạch Mã Trường thổi vào.

Thấy khách lạ tìm hiểu chuyện gã thầy bùa sát hại phụ nữ luyện phép thần thông, ông Năm Nhã hào hứng hẳn. Men rượu như tan biến đâu mất. Từng thời khắc kinh hoàng năm xưa, mà ông chứng kiến tường tận hiện về.

Ông Năm Nhã kể: “Đợt đó, tháng 8 âm lịch, đúng mùa nước nổi dâng cao nhứt, tui đang thiu thiu ngủ trên võng trước hiên nhà, thì giựt mình tỉnh giấc khi nghe tiếng hét của mấy đứa con gái.

Tui thấy lạ, ngó ra sau, thấy 2 đứa con gái đang kêu ầm lên. Tui chèo thuyền nhanh ra gò đất. Hai đứa mặt mũi trắng bệnh. Nó kêu la: “Chú Năm ơi, chỗ này chôn người hay sao ấy, không phải chôn heo. Chú ra bới giúp con xem sao”.

Tui chạy đến bới ra, đúng là người thiệt, chẳng phải chôn heo. Chuyện kể cũng lạ đời. Cái Út Teo và đứa nữa chèo thuyền ra gò đất. Vừa bước chân xuống gò thì cái Út Teo bỗng ngứa ngáy tay chân, rồi kêu con bé kia tạm nghỉ để nó gãi.

Cái Út Teo chống mạnh cái dầm chèo thuyền xuống đất, chỗ giữa hai hàng bạch đàn, lối đàn vịt lên xuống phẳng lỳ, nhão nhoét, thì bật lớp đất mỏng, trúng luôn cái miệng người. Sợ quá, nó mới hét lên gọi tui. Tui gạt đất rộng ra, thì hiện ra khuôn mặt người. Nhìn khuôn mặt, tui nhận ngay ra cái Phượng. Cái Tư Phượng ngoan, hiền, lại xinh xắn, nên vùng này ai cũng biết nó”.

Ngay khi phát hiện cô gái Tư Phượng bị giết hại, chôn ở gò đất, ông Năm Nhã lập tức nghi ngờ hung thủ chính là gã thầy bùa biến thái, bí ẩn sống ngay trong ấp mình, tức Nguyễn Văn Tân, thường gọi là Hai Tân. Mấy hôm trước, chính mắt ông Năm Nhã nhìn thấy Tư Phượng cùng một cô gái chèo thuyền đến nhà Hai Tân, rồi lại chèo về.

Ông Năm Nhã hiểu rõ gã thầy bùa này, không bao giờ tiếp 2 người trở lên, nên hắn sẽ đuổi về và hẹn gặp riêng vào lúc nửa đêm. Ông tin chắc rằng, cô gái Tư Phượng đã tự tìm đến nhà Hai Tân và đã phải chịu cái chết thê thảm.

Với suy nghĩ đó, ông hô hào mọi người chạy về phía ngôi nhà nhỏ bên rạch Mã Trường bao vây nhà Hai Tân, để chắc chắn rằng hắn không trốn thoát được.

Ông gọi Hai Tân ra ngoài nói chuyện, nhưng tên thầy bùa này không mở cửa, mà tử thủ trong nhà. Ông cùng một người nữa đạp cửa xông vào, nhưng gã thầy bùa đứng ngay cửa với con dao găm sắc bén, loại dao găm lính thủy đánh bộ Mỹ dùng. Hắn đứng trong thế thủ, giương dao ra phía trước, sẵn sàng đâm bất cứ ai xông vào nhà.

Càng lúc, những người trong gia đình chị Tư Phượng kéo đến càng đông. Mấy người vác gậy xông vào, liền bị hắn đánh bật ra. Mọi người đang tính nên giật đổ ngôi nhà hay phóng hỏa đốt, thì gã thầy bùa múa dao mở đường máu thoát ra khỏi vòng vây, chạy vào nhà ông Tư Long ở cạnh, rồi tử thủ trong đó.

Sợ có thể có người mất mạng vì hắn, nên mọi người đã gọi công an đến. Chừng 1 tiếng sau, công an xã, huyện có mặt trên mấy chiếc ca nô, đỗ bên rạch Mã Trường. Tên thầy bùa Hai Tân được áp tải lên ca nô, chở đi mất.

Những bộ xương tố cáo tên thầy bùa

Ngay chiều hôm đó bắt sống tên thầy bùa Phạm Văn Tân, thường gọi là Hai Tân (xã Tân Quới, Thanh Bình, Đồng Tháp), hiện trường gò đất cách nhà gã thầy bùa Hai Tân được căng bạt, thi hài chị Tư Phượng được quật lên. Trời mưa như trút nước, mà hàng ngàn người đi ghe, thuyền ghé qua xem hiện trường.

Khi đó, mọi người không hiểu vì sao gã thầy bùa Hai Tân lại giết người và chôn xác một cách quái lạ như thế. Hắn đào một cái hố nhỏ, hẹp như lại rất sâu. Hắn đặt xác chị Phượng theo thế thẳng đứng, mặt ngửa lên trời, rồi lấp đất lại. Đào huyệt như thế vừa khó, mà chôn xác lại không được sâu.

Hàng trăm lời đồn đoán vây quanh sự kiện kinh hoàng này. Người thì đồn rằng gã Hai Tân giết người, chôn xác chị Phượng ở doi đất này để trấn yểm, người thì đồn rằng hắn yểm bùa, chôn chị Phượng như thế, rồi nhốt linh hồn chị ở gò đất này để trông giữ kho báu cho hắn (?!).

Cây cầu khỉ qua rạch Mã Trường dẫn đến nhà chị Tư Phượng

Trước đó, hắn thường đào rất nhiều hố dọc rạch Mã Trường để truy tìm kho báu, nên người dân đồn đại như thế cũng là điều dễ hiểu. Do có lời đồn như vậy, nên sau khi xác chị Phượng được đưa đi, một số thanh niên trong vùng đã liều mạng vác cuốc, xẻng ra doi đất này đào bới. Một số người dùng thanh sắt nhọn, dài tới 3m, thuốn sâu xuống lòng đất để tìm kho báu, nhưng không thấy.

Tuy nhiên, sau khi có thông tin lực lượng công an thu giữ mấy chiếc sọ người cất giữ trong nhà tên thầy bùa kỳ quái này, thì mọi người mới hiểu được vì sao tên thầy bùa Hai Tân lại chôn chị Phượng theo kiểu lạ lùng như thế.

Mục đích của hắn là lấy sọ để luyện bùa, nên hắn chôn theo thế thẳng đứng. Thời gian sau, khi xác chị phân hủy, hắn chỉ việc gạt lớp đất mỏng, nhấc lấy cái sọ đem về dùng. Phần xương cốt không đầu của chị sẽ mãi mãi nằm dưới lớp đất đỏ, và hàng năm tiếp tục được phù sa dòng Cửu Long đưa vào bồi lấp, nhấn chìm sâu thêm.

Việc cô gái Út Tẹo vô tình phát hiện ra nơi chôn xác Tư Phượng, đã giúp lực lượng công an khui ra vụ án kỳ bí và kinh hoàng nhất miền Tây. Hàng loạt phụ nữ bị tên thầy bùa này giết hại, lấy sọ luyện phép biến hình, đã được làm rõ, tìm thấy hài cốt.

Điều đó cũng có nghĩa, vài phụ nữ xinh đẹp khác, bị tên thầy bùa này “nhắm” đã thoát chết một cách may mắn. Câu chuyện về những bộ hài cốt không đầu vùi ngay hông nhà tên thầy bùa, khiến những người cứng vía nhất cũng phải rụng rời khi chứng kiến sự việc.

Ông Châu Văn Nhã, tức Năm Nhã, người sống cạnh tên thầy bùa Hai Tân, từng qua lại với nhau kể nhiều câu chuyện rùng rợn, sởn tóc gáy. Ông bảo rằng, dù ông là người cứng bóng vía, nửa đêm đi soi ếch, bắt rắn ở nghĩa địa, ma quái, quỷ thần ông chẳng sợ, nhưng đêm xuống, đi qua khu đất từng là nhà của Hai Tân, ông cũng thấy lạnh người. Gió thổi vào hàng bạch đàn dọc con kênh Mã Trường lúc nào cũng xào xạc, khiến ai đi qua cũng cố gắng bước chân vội vã hơn.

Sau khi tên thầy bùa Hai Tân được công an còng tay đem đi, thì vài hôm sau hắn được áp tải trên chiếc ca nô, cùng với mấy chiếc thuyền máy chạy ròng ròng phía sau. Có đến cả chục đồng chí công an, mặc sắc phục và áo dân thường, ôm theo súng để áp tải Hai Tân.

Người dân biết chuyện, nổ thuyền máy chạy rần rần dọc kênh Mã Trường để xem mặt tên ác quỷ. Hai Tân đã khai là hung thủ giết hại chị Tư Phượng, khi đó mới 26 tuổi, là cô gái đẹp nhất miền đất nổi Tân Huề.

Chiếc ca nô chạy vòng vòng trên kênh, thì dừng lại ở đoạn kênh ngay trước mặt nhà ông Năm Nhã. Hắn chỉ tay xuống giữa con kênh lớn này. Công an gọi ông Năm Nhã, nhờ ông nhảy xuống kênh tìm giúp vật chứng.

Là người sống giữa vùng đất ngập nước mấy chục năm, nên tài bơi lội, mò mẫm của ông thì không ai bằng. Ông lặn ngụp, moi bùn chừng một tiếng đồng hồ, thì chiếc thuyền gỗ nổi bềnh lên.

Bà Tám Bẳng, cùng người thân trong gia đình chị Tư Phượng khóc lóc rền rĩ. Đó chính là con thuyền chị Tư Phượng dùng làm phương tiện đến nhà thầy bùa Hai Tân, rồi vĩnh viễn không về nữa.

Điều lạ lùng, mà đến bây giờ ông Năm Nhã vẫn không hiểu được, đó là vì sao Hai Tân không vùi luôn chiếc thuyền ở đoạn kênh chảy qua nhà hắn, hoặc một đoạn kênh vắng vẻ, mà lại vùi ở ngay trước nhà ông, cách nhà hắn vài trăm mét? Việc làm đó của hắn rất dễ bị mấy gia đình ở đây phát hiện.

Ngoài ra, với một người bình thường, không thể đủ sức vùi con thuyền dưới dòng kênh sâu tới gần 2 mét nước. Đây cũng là điều mà ông Năm Nhã cũng như tất cả người dân trong vùng không thể nào hiểu được.

Để vùi chiếc thuyền dưới bùn ở con kênh có độ sâu tới 2 mét như kênh Mã Trường, quả là một việc vô cùng khó khăn. Một người bình thường, phải mất hàng ngàn lần lặn xuống, móc bùn, rồi lại ngoi lên, mới có thể chôn xong con thuyền gỗ đó.

Nhưng cái khó nhất là làm thế nào dìm được con thuyền bằng gỗ ấy xuống đáy sông, trong khi ông Năm Nhã thử ấn bằng mọi cách, con thuyền gỗ dù ngửa hay úp vẫn cứ trồi lên như cái phao.

Chính vì khả năng và việc làm kỳ cục của tên thầy bùa Hai Tân, nên ông Năm Nhã cũng như người dân trong vùng tin rằng tên thầy bùa này có phép thuật thần thông, làm những việc kinh thiên động địa, mà cụ thể nhất là việc nhấn chìm con thuyền gỗ dưới lòng kênh ngay trước mặt các gia đình sống bên sông, mà không bị phát hiện.

Quay trở lại câu chuyện về các cô gái bị tên thầy bùa giết hại, ông Năm Nhã bỗng rùng mình, khuôn mặt tỏ rõ lo âu. Ngay hôm công an bắt thầy bùa Hai Tân, ngôi nhà của gã được vây kín. Sau khi ghi chép, đo đạc, chụp ảnh kỹ lưỡng, thì công an gom đồ xuống thuyền, chở đi hết.

Vì ông Năm Nhã được công an gọi vào hiện trường làm nhân chứng, nên ông biết nhiều chuyện hơn người khác. Có một chuyện kinh thiên động địa, ấy là công an thu được trong nhà Hai Tân tới 3 cái sọ người. Cảnh sát điều tra dặn dò ông Năm Nhã không được tiết lộ cho ai, tránh gây hoang mang dư luận.

Một tháng trôi qua, kể từ ngày Hai Tân bị bắt, mấy đồng chí công an điều tra lại đi thuyền đến gọi ông Năm Nhã, kêu ông giúp các đồng chí đi tìm chứng cứ vụ án.

Các đồng chí công an bảo rằng, lúc đầu, tên thầy bùa Hai Tân khai 3 chiếc sọ để trên bàn thờ trong nhà hắn thuộc sở hữu của ông thầy bùa dạy hắn, tu ở bên núi Sam, sau thì hắn khai là của các nạn nhân do hắn giết. Thân xác 3 cô gái bị hắn vùi ở ngay nhà hắn.

Ông Năm Nhã nhớ lại thời khắc kinh hoàng: “Dạo đó nước lớn dữ lắm, ngập sắp đến sàn nhà tui. Tui cùng mấy thanh niên và anh em công an đốn tràm, bạch đàn, dễ đến cả trăm cây, cắt thành cọc đóng quây quanh nhà Hai Tân, móc bùn vào bao và đắp thành bờ. Quây bờ xong, mới chạy máy hút nước, làm lộ nền đất dưới nhà sàn của Hai Tân.

Bọn tui đào 3 hố, hai hố ở hai bên hông nhà, một hố ở ngay chân cầu thang, thì phát hiện 3 bộ xương không đầu. Tui đang gom xương, thì bờ vỡ, nước ập vào. Tui cứ thế lặn ngụp, nhặt lên đủ xương thì thôi”.

còn tiếp

  • Attractions4.0
  • Staff5.0
  • Food3.0
  • Price4.0

Sed hendrerit. Duis leo. Mauris sollicitudin fermentum libero. Vestibulum suscipit nulla quis orci. Mauris turpis nunc, blandit et, volutpat molestie, porta ut, ligula.

4.0Overall Score

Bình luận

Post Comment