Hạnh phúc không đâu xa
SỐNG CHẬM

Hạnh phúc không đâu xa

Có ba người bạn khuyết tật cùng chung sống với nhau, một người mù, một người câm và một người điếc. Tuy cả ba đều là người tàn tật, nhưng khi sống chung họ có thể bổ khuyết cho nhau, đối với họ, việc giúp đỡ nhau là điều cần thiết.
Một lần người điếc nói với người mù:
– Giá mà anh có thể thấy được xung quanh chúng ta có non xanh nước biếc, suối chảy mây trôi, hoa thơm cỏ lạ. Ôi, thế giới này muôn hình muôn vẻ, muôn sắc muôn màu, thật đẹp biết bao!
Người mù rất lấy làm tiếc, anh ta nói:
– Phải chi anh có thể nghe thấy những âm thanh kỳ thú của thế gian, nào là tiếng chim hót, tiếng lá khua, tiếng nước reo, suối chảy, các cung bậc của những điệu nhạc du dương… Thật tuyệt diệu biết chừng nào!
– Người bạn điếc cũng tỏ ra buồn bã:

Thật tiếc quá! Hai chúng ta, một người thì có thể nghe mà không thể thấy, một người thì có thể thấy lại không thể nghe. Chỉ có anh câm là may mắn, anh ấy vừa được thấy lại vừa được nghe.
Người câm nghe vậy suy nghĩ:
– Quả thật cùng một lúc tôi có thể thấy và nghe, chỉ đáng tiếc là không thể diễn tả cho các anh hiểu được. Không thể nói ra những gì mình thấy mình biết và những cảm nghĩ trong lòng thật là khó chịu.
– Chung quy, chúng ta đều là những người bất hạnh nhất trên đời.
(Theo Truyện Ngụ ngôn)

Bài học đạo lý:
Có lẽ chỉ những người sinh ra được vẹn toàn, không bị bất cứ khuyết tật gì và biết quý trọng những gì mình đang có mới chính là những người hạnh phúc. Thật may mắn thay cho những ai có thể trông thấy, có thể nghe được những điều kỳ thú của thế gian và có thể kể cho nhau nghe, diễn đạt cho người khác hiểu những gì mình cảm nhận.
Tuy nhiên, ít ai nhận thức sâu sắc về điều đó. Phần lớn người ta không biết quý trọng những hạnh phúc đang có, họ thường lãng quên hoặc chối bỏ hay chạy tìm những cái xa xôi và cho là hạnh phúc mà đôi khi những cái đó rất viễn vông, không thực. Cho đến khi đánh mất hạnh phúc bình thường trong tầm tay thì mới thấy quý giá và hốt hoảng đi tìm.
Khi có đủ cơm no áo ấm thì xa hoa phung phí và mong muốn đủ thứ chuyện trên đời, nhưng khi đói rét mới biết miếng cơm thừa cũng quý. Có không ít người không thấy và cũng chẳng biết trân quý cái hạnh phúc mà mình đang có, chẳng hạn như lành lặn, khỏe mạnh, áo ấm cơm no, lại đi hủy hoại bản thân, hủy hoại tương lai, hạnh phúc của mình bằng cờ bạc, rượu chè, xì ke ma túy, ăn chơi trác táng. Sức khỏe, mạng sống quý báu biết chừng nào. Thế nhưng những thanh thiếu niên vô tâm nào biết giữ gìn quý trọng, họ đua xe lạng lách thách đố với hiểm nguy, chẳng những làm hại bản thân mình mà còn ảnh hưởng đến sự an lành của kẻ khác, gieo bao nỗi âu lo cho gia đình và xã hội. Đến khi tai nạn xảy đến, nếu không mất mạng thì cũng bị thương tật suốt đời. Lúc bấy giờ ăn năn thì đã muộn, mới nhận ra tự mình đánh mất hạnh phúc của mình, cái hạnh phúc mà những kẻ tật nguyền, rách áo đói cơm thèm thuồng khao khát.
Vì thế, biết trân trọng bản thân, trân trọng những gì mình có thì chẳng những không hối tiếc về sau mà hiện tại chính là niềm bình an và hạnh phúc.

Bình luận

Post Comment